Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Gửi Niệm Huyền

Niệm Huyền

Đêm nay anh lại khó ngủ. Vì còn nhiều chộn rộn trong tâm trạng.

Anh đã hiểu được cảm giác của em khi ở Đà Lạt. Giờ đây anh đang sống ở một nơi chốn tương tự. Đà Nẵng dạy anh cách yêu một cuộc sống trầm lặng bình thàn. Guồng quay công việc lại đến. Nhiều việc xảy ra. Đên nay em ngủ ngon không? Anh ở gần một đường ray xe lửa. Đêm chúng rì rầm rung lắc và rơi vào cả giấc mơ. 

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Đà nẵng chiều phủ gai


Buổi sáng ấy em thức dậy và nhắn cho anh rằng em thấy mình thật nhạt nhẽo. Anh đoán em có những cơn mệt mỏi và thiếu năng lượng liên miên. Anh đã từng như thế, một kiểu trầm cảm dạng nhẹ, tự dưng mất hứng thú với chính bản thân, cảm thấy ì ạch và trì hoãn. Sau đó làm việc gì đó để tự cứu chữa nhưng lại chuốc thêm những cảm xúc không mong muốn khác.

Bức thư thứ mười hai

Dear Niệm Huyền,  Sao lại cần đếm nhỉ? Nhưng dẫu sao số 12 thật có ý nghĩa. Ngay lúc này anh ước có một tờ giấy xé ra từ sổ tay Leuchtturm...