Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2020

Bức thư thứ mười hai

Dear Niệm Huyền, 

Sao lại cần đếm nhỉ? Nhưng dẫu sao số 12 thật có ý nghĩa. Ngay lúc này anh ước có một tờ giấy xé ra từ sổ tay Leuchtturm1917 và một cây bút Montblanc, ngồi bên lửa ấm, chắc thư sẽ lãng mạn hơn nhiều. Nhưng nghĩ đến điều đó anh lại sợ. Thư viết ra giấy thì lá thư bắt đầu có số phận: bị đốt đi, thất lạc trên đường gửi hoặc tồn tại hàng trăm năm nếu được lưu giữ. Một lá thư gửi đi, nghĩa là ta đã gửi tâm tình vào đâu đó, một thế giới khác không phải của hai chúng mình nữa.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2020

Gần một năm

Niệm Huyền mến,

Gần một năm đã qua, thế giới đã thay đổi biết bao nhiêu, anh đã thay đổi biết bao nhiêu. Như thường lệ, thay đổi của anh lớn hơn nhiều so với thay đổi của thế giới.

Anh đã ngừng những dòng thư này vì không bao giờ em có thể xuất hiện trong đời thực, không bao giờ nữa, kể từ khi đó, em đã đi mãi vào vùng tưởng tượng cuối cùng

(Còn nữa)

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

Cho Niệm Huyền: Từ Tourane


Lâu thật lâu rồi mới post được một lá thư. Không biết thi thoảng em có nghĩ đến tôi không?  Tôi thì vẫn có đấy: lâu lắm không thấy em đăng gì mới trên Instagram kể từ đầu tháng bảy.

Chắc em vẫn bận rộn sông hồ: từ biển về phố, rồi lại từ phố về biển. Chắc em bên ấy: cuộc sống vẫn vây quanh bởi những điều quen thuộc. Nhiều khi nỗi quen thuộc rất là ác ý: cứ như ta là quả dừa, còn nó là cái nạo.

Khi về Đà Nẵng, tôi tạm xa biệt những cuộc vui huyên náo ở lại Hà Nội. Mười lăm ngày liên tiếp tôi ở trong nhà, hoàn thành những chương quan trọng nhất: tôi vào vai nữ, một cô gái hư hỏng thèm muốn có được cuộc sống mà cô ta mơ ước lúc nhỏ tuổi; đoan trang, thùy mị, những thú vui nhỏ nhặt, một con chó cảnh và một nhân tình tốt bụng. Nhưng tất cả đâu có đơn giản khi cô ta mang bản chất độc ác. Và để xây dựng một cuộc sống mới, cần phải trả nợ quá khứ cái đã...

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

Thêm một lá thư

Thêm một lá thư, và sẽ không gửi. (Anh sẽ biến em thành anh, vì em sẽ ngồi đây, ngồi yên ở đây trong lòng anh, thế nên việc gửi có ý nghĩa gì? Một lá thư cần cho người viết hay cần cho người đọc? Anh không biết. Nó tùy theo thời điểm.).

Anh mơ thấy em liên tục. Trong một giấc mơ gần nhất, một đứa bạn cũ của anh thời còn nhỏ, cái thằng có đôi mắt ẩn chứa sự lưu manh vô biên, giờ đây đã lớn. Bọn anh trên cùng một chuyến xe đi xa. Anh ngồi trên tầng hai và nó ở tầng thứ nhất. Và nó đang ba hoa, nó đang kể, kể về em - bạn gái mới của nó.

Anh cũng mới gặp ở ngoài đời, một cô gái hơn tuổi. Cô ta rất giống em. Và anh nghĩ rằng anh có những cảm xúc nhất định dành cho kiểu cười của cô ta: nó gợi cho anh về em.

Bây giờ em đã ở rất xa. Rất xa nơi đầu kia của lá thư, của tiếng nói. Em đã dành tình yêu cho người khác, người đã cướp một phần của em đi khỏi anh. Thêm một lá thư, anh không gửi vì không dám gửi. Anh đã chặn mình khỏi một suy nghĩ cực kỳ độc ác là sẽ bủa vây em bằng ngôn ngữ tối tăm của mình.

Vì thế anh chỉ buồn thôi. Anh chỉ tìm những khuây khỏa giản đơn hơn để che lấp nỗi buồn. Anh cố gắng nhớ đến em, và như thế anh có cảm giác mình rơi xuống vực sâu của một thất bại đã được báo trước: anh chắc chắn sẽ không bao giờ đến với em được. Sẽ không bao giờ có được điều đó: một nụ hôn lên cổ, một cái tựa vai. Không bao giờ! Điều đó thật khủng khiếp.



Bức thư thứ mười hai

Dear Niệm Huyền,  Sao lại cần đếm nhỉ? Nhưng dẫu sao số 12 thật có ý nghĩa. Ngay lúc này anh ước có một tờ giấy xé ra từ sổ tay Leuchtturm...