Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

thứ tư

Em

Miền duyên hải nắng khủng khiếp.

Anh đi hết mọi điểm du lịch lớn nhất của Huế và Đà Nẵng chỉ trong có hai ngày. Đi liên tục. Nắng. Thế mà chân nặng như chì. Mọi tình yêu của anh kể từ nay thế là chấm dứt. Anh lang thang miền biển chờ một cuộc sống khác., gặm nhấm cảm giác của một gã thất bại. Nhưng anh không đánh mất mình trong bia rượu hay thuốc lá, anh nằm ôm lý trí, đu mình trên võng, thấy thời giờ trôi qua thật khó chịu.

Thư hôm nay thật buồn. Muốn tán tỉnh em mấy điều có cánh như mọi khi, cũng không được. Đời sống trớ trêu, những sự việc thảm hại và những niềm vui thừa thãi đến trong cùng một ngày, cùng một cuộc. Anh mất niềm tin nhanh như khi nó đến. Anh không chạy được mà phải nhìn nó nuốt mình từ từ như một cơn thủy triều chậm. Anh không khóc mà chỉ ngồi đó thôi.

Sao em không ở đâu đó quanh đây trong cơn biến động, anh sẽ tìm được chỗ để nương nhờ, một nơi để dựa vững trong sự xô ngã của cuộc sống mà được tạo ra bởi sự quá hiền lành của anh? Chỉ cần em có mặt, với đôi mắt nhìn anh như mọi hôm, trong tất cả những cuộc hẹn thoáng qua, anh được cứu thoát khỏi cơn thương tổn. Để anh biết là mình còn điều gì đó chưa bị tước đi.

Cứu anh, Niệm Huyền





Bức thư thứ mười hai

Dear Niệm Huyền,  Sao lại cần đếm nhỉ? Nhưng dẫu sao số 12 thật có ý nghĩa. Ngay lúc này anh ước có một tờ giấy xé ra từ sổ tay Leuchtturm...